Ngày Trở Lại Hội An

Hoàng Lộc

khi anh về trời phố cũ lên sương
đôi chút lạnh đôi chút sầu tháng chạp
vừa đủ mỏi đôi chân thằng lãng bạt
anh nghiêng vai ngó lại cuộc đời mình
áo bụi mù và tóc gío phai xanh
tay vẫn ngắn để trăm lần thu thiệt
phố thì nhỏ anh còn qua chưa hết
lại hoài công đi bắt mộng bên trời
khi nhớ ra mình tuổi đã ba mươi
ba mươi tuổi sao cứ hoài lỡ vận ?
khi anh về buồn hơn loài mây trắng
nghĩ hồi xưa phú qúi mới hồi hương
chuyện công danh như muối xác trong hồn
chưa áo gấm nên hoài hoài viễn xứ
anh sợ qua nhà từng bằng hữu cũ
sợ qua đường gặp những dáng tình xưa
kỷ niệm thì xa, xa quá – mơ hồ
chẳng lẽ nhắc để làm nên yêu dấu ?

khi anh về bé lên mười sáu
rất dịu dàng nhưng rất lạ đời anh
khi đưa tay gõ vội trái tim mình
nghe sai lỡ một lần dâu bể
anh đã gìa rồi hồn khô ý trễ
tương lai mù trên mấy ngọn sầu đông
yêu vô cùng cũng rớt giọt tình chung

khi anh về bất ngờ anh biết khóc
qua hiên nhà người, bé vào lớp học
bé đâu hay thành phố đó lên sương
là khi anh cúi xuống một đời buồn…

1972
Hoàng Lộc
(Qua Mấy Trời Sương Mưa/1999)

Related Articles

Check Also
Close
Back to top button