![]() |
xuquang.com:
Tưởng Niệm: Danh
Nhân xứ Quảng
Cụ sinh năm 1887 tại làng Bảo An, huyện Điện Bàn, tỉnh
Quảng Nam, ông thân sinh ra cụ là Phan Trân, trước làm Tri
phủ, phủ Điện Khánh, sau từ quan về làm nghề dạy học. Bà
mẹ cụ Phan Khôi là con gái cụ Hoàng Diệu, nguyên Tổng đốc
Hà Nôị, có lần đã đi sứ sang Tây Ban Nha và Anh Cát Lợi.
Cụ Hoàng Diệu tuẩn tiết khi thành Hà Nội bị lọt vào tay
Henri Riviere năm 1882.
Cụ Phan Khôi học chữ nho rất giỏi và mới 19 tuổi đã
đỗ Tú Tài (1905) tuy rằng sức học đáng đề cao hơn. Đỗ
xong cụ tỏ ý chán khoa cử, vì cụ được gặp cụ Phan Bội
Châu và cụ Phan Chu Trinh nên bị ảnh hưởng của hai nhà cách
mạng nàỵ
Năm 1907 cụ Phan Khôi ra Hà Nội, tham gia phong trào Đông
Kinh Nghĩa Thục và viết cho tờ tạp chí Đăng Cổ Tùng Báo
do phong trào này xuất bản. Chẳng bao lâu tờ tạp chí bị
cấm và phong trào bị khủng bố. Cụ Phan liền rút lui về
Nam Định rồi về Hải Phòng ẩn náụ Ít lâu sau cụ lén
về Quảng Nam hoạt động trong phong trào Văn Thân cùng với
cụ Huỳnh Thúc Kháng.
Trong một cuộc biểu tình đòi giảm thuế cụ Phan bị
bắt và giam tại nhà lao Quảng Nam cho mãi đến năm 1914, vì có
chiến tranh Đức Pháp, toàn quyền Albert Sarraut mới ân xá cho
nhiều tù nhân, trong đó có cụ .
Trong thời gian bị tù, cụ Phan học chữ Pháp với những công
chức cùng bị giam . Thoát khỏi tù, cụ ra Hà Nội làm nghề
viết báọ Cụ viết cho tờ Nam Phong, là tờ báo văn học duy
nhất của thời bấy giờ. VÌ bất bình với Phạm Quỳnh là
giám đốc tờ Nam Phong, cụ bỏ Hà Nội vào Saigon viết cho
tờ Lục Tỉnh Tân Văn .
Năm 1920 cụ lại trở ra Hà Nội viết cho tờ Thực Nghiệp
Dân Báo và tờ Hữu Thanh của cụ Ngô Đức Kế. Trong thời
kỳ này cụ dịch thuê cuốn Kinh Thánh cho Hội Tin Lành. Cuốn
Nam Âm thi thoại của cụ ra đời trong thời kỳ nàỵ
Năm 1928, tờ Thực Nghiệp Dân Báo và tờ Hữu Thanh bị đóng
cửa, cụ Phan lại trở vào Saigon viết cho tờ Thần Chung và
tờ Phụ Nữ Tân Văn, và gửi bài ra Hà Nội cho báo Đông Tây
. Trong thời kỳ này cụ Phan bút chiến với Hải Triều, nhà
văn Cộng sản, về vấn đề Duy Tâm và Duy Vật. Cuộc bút
chiến này sôi nổi dư luận trong toàn quốc .
Năm 1931, cụ Phan lại trở ra Hà Nội viết cho tờ Phụ
Nữ Thời Đàm.
Năm 1936 cụ vào Huế viết cho tờ Tràng An và xin được phép
xuất bản tờ Sông Hương . Cụ tái bản cuốn Nam Âm Thi
Thoại và đổi tên là Chương Dân Thi Thoại .
Năm 1939 tờ Sông Hương chết, cụ Phan lại trở vô Saigon
dạy học chữ Nho và viết tiểu thuyết. Thời kỳ này cụ
viết cuốn "Trở vỏ lửa ra" .
Sau khi Saigon bị phi cơ đồng minh oanh tạc dữ dội, cụ
Phan rút lui về quê để tránh bom và sống an nhàn cho đến
khi Việt Minh cướp chính quyền, năm 1945.
Cụ bất bình với chính sách khủng bố của Việt Minh thi
hành ở Quảng Nam, Quảng Ngãi, nhất là về việc cán bộ địa
phương định phá hủy nhà thờ cụ Hoàng Diệu, nên cụ lớn
tiếng công kích. Cán bộ địa phương toan bắt cụ, nhưng vì
nể Phan Thao là con cụ lúc bấy giờ làm cán bộ cao cấp
trong Ủy ban Trung bộ, nên không dám bắt mà chỉ báo cáo lên
cấp trên . Về phần cụ Phan, cụ cũng khôn khéo viết thư
cho cụ Huỳnh Thúc Kháng lúc bấy giờ giữ chức Bộ Trưởng
Bộ Nội Vụ ở Hà Nộị Cụ Huỳnh vội vàng can thiệp. Hồ
Chí Minh giàn xếp vấn đề bằng cách tự tay viết thư mời
cụ Phan ra Hà Nội hợp tác, nhưng kỳ thực là giao cho em họ
cụ là Phan Bôi, tức Hoàng Hữu Nam, Trung Ương Ủy viên và
Thứ trưởng Bộ Nội Vụ phụ trách quản thúc.
Ra đến Hà Nội , cụ Phan không chịu ở nhà Phan Bôi, cụ
lên phố Quan Thánh ở nhà Khái Hưng, tức Trần Khánh Dư, là
một nhà văn theo Quốc Dân Đảng . Khi Việt Minh khủng bố
Quốc Dân Đảng và vây nhà Khái Hưng để bắt Khái Hưng thì
đồng thời cũng bắt được cụ Phan Khôi trong đó. Vì lúc
bấy giờ Phan Thao con cụ làm chủ Nhiệm báo Cứu Quốc ở Hà
Nội, nên một lần nữa Việt Minh lại không dám khủng bố
cụ Phan. Chúng giao cụ cho Phan Bôi điệu lên chiến khu Việt
Bắc. Cụ ở Việt Bắc suốt 9 năm kháng chiến.
Ở chiến khu cụ Phan được giao công tác phiên dịch sách
chữ Hán hoặc chữ Pháp sang tiếng Việt. Tuy bất mãn, nhưng
cụ cũng làm tròn nhiệm vụ . Ông Hồ lấy làm bằng lòng và
ban cho cụ một chiếc áo "bờ lu dông" Mỹ .
Sự thực thì cụ Phan chỉ tán thành cuộc kháng chiến
chống Pháp, nhưng cụ rất ghét Việt Minh . Hồi 1951 cụ làm
bài thơ ví cuộc kháng chiến như hoa Hồng và ví Việt Minh như
gai . Đại ý cụ nói cụ vì yêu kháng chiến mà phải phục tùng
Việt Minh . Bài thơ "Hồng gai" như sau :
Hồng nào hồng chẳng có gai (16-03-1951)
Cụ ghét Việt Minh về nỗi cấm đoán tự do ngôn luận nên
cụ làm một bài thơ tả số phận con lợn như sau :
Đánh đùng một cái Kêu éc éc ngay Bịt mồm , bịt miệng,
Trói chân, trói tay
. . . . . . . . . . . . . . Từ dây đến cái dao Chẳng còn xa là
bao .
Cám cảnh cô độc ở Việt Bắc, cụ Phan làm một bài thơ
chữ Hán mà Thế Lữ dịch ý như sau :
Một mình trước cảnh xanh núi rừng
(Cụ ví Việt Minh là thú vật).
Và một bài khác Thế Lữ dịch ý như sau :
Một mình đêm giao thừa Đến ngọn đèn làm bầu bạn cũng
không có Đắp lên thân suy tàn một tấm chăn kép Chợp mắt
mơ là nhằm miếng chua cay Có vợ con mà sống chia cách Không
sinh kế đành phải ăn nhờ Nghe tiếng gà mừng vùng dậy Kháng
chiến bốn lần gặp Xuân rồi (1950)
Vì khí hậu độc nên cụ sinh ốm đau và phải vào bệnh
viện nằm trong đó một thời gian . Ra khỏi bệnh viện, cụ
đi hớt tóc và cảm hứng cụ làm bốn câu thơ :
Tuổi già thêm bệnh hoạn (1952)
Cuối năm 1954 cụ Phan Khôi ở chiến khu về Hà Nội cùng
với đa số các văn nghệ sĩ khác. Vì không có nhà cửa ở Hà
Nội nên Hội Văn Nghệ dành cho cụ một buồng ở tầng ba
của nhà trụ sở hội đường Gambetta cũ. Cụ vẫn tiếp
tục công việc phiên dịch .
Mùa Thu 1956 cụ viết bài "Phê bình Lãnh đạo Văn
Nghệ" đăng trong Giai Phẩm Mùa Thu . Bài này gây nên
ngọn lửa chiến tranh giữa trí thức miền Bắc với Đảng .
Để nới rộng cuộc đấu tranh sang lĩnh vực chính trị, cụ
Phan Khôi đứng ra làm chủ nhiêm kiêm chủ bút báo Nhân Văn .
Để tỏ ý chí đấu tranh đến cùng, cụ làm bốn câu thơ :
(1956)
Nhận thấy thái độ chống đối của cụ Phan Khôi là
một điều tối nguy hại cho chế độ, Việt cộng, một lần
cuối cùng, cố sức mua chuộc cụ bằng cách mời cụ sang
Bắc Kinh để dự lễ kỷ niệm nhà văn Lỗ Tấn. Chính
quyền miền Bắc hy vọng rằng cho cụ đi thăm các xưởng máy
đồ sộ của Trung Quốc, cụ sẽ phải khâm phục sự tiến
bộ của nước đàn anh vĩ đại, và do đó sẽ thay đổi quan
niệm, không chỉ trích cộng sản nữa . Một lần nữa, cộng
sản lại thất vọng .
Một hôm cụ Phan được đưa tới thăm nhà máy An Sơn của
Trung cộng, cụ làm ra vẻ tấm tắc khen ngợi những máy móc
tinh xảo và phát biểu như sau :
"Ngày xưa ông Mác nói : Lao động sáng tạo nhưng tôi
nghĩ rằng nên nói trí thức và lao động sáng tạo, mới đúng"
.
Cán bộ Trung Cộng lễ phép chữa lại :
"Thưa cụ, ông Mác nói là lao động là bao gồm cả
trí thức trong đó chứ ạ !"
Cụ Phan trả lời ngay :
"Không đâu, ý ông Mác chỉ muốn nói công nhân thôi,
còn trí thức thì sau này người ta mới thêm thắt vào đó
".
Cán bộ Trung cộng ứ hơi cứng họng không trả lời được
.
Sau khi ở Trung quốc về cụ Phan lại tiếp tục công việc
làm chủ nhiệm báo Nhân Văn . Biết rằng đảng sắp khủng
bố đến nơi, cụ vẫn bình tĩnh tiếp tục cuộc đấu tranh
. Hồi đó cụ làm bốn câu thơ hài hước như sau :
Việc cụ Phan Khôi chống đối đảng trong hai năm vừa qua
như thế nào, chúng tôi đã trình bày tường tận trong mục :
"Lịch trình đấu tranh của trí thức ở miền Bắc
". Chúng tôi cũng đã tường thuật việc cụ bị đả kích
và chửi bới như thế nàọ Họ bảo cụ là phản động
Việt gian, phá hoại, tờ-rốt-kít, cụ hút thuốc phiện, chơi
gái ... và cụ "hủ hóa" cả với nữ sĩ Thụy An
nữa (nên nhớ rằng khi cụ Phan gặp bà Thụy An, cụ đã ngoài
70 tuổi). Điều đó không làm cho chúng ta ngạc nhiên vì tục
ngữ của chúng ta đã sẵn có câu : Được là vua, thua là
giặc.
Điều mà chúng ta cần chú ý là nhờ có sự chửi bới moi
móc đó mà chúng ta biết thêm được một vài chi tiết về
sự nghiệp văn chương của cụ Phan . Số là trong báo Văn
Nghệ số 15, xuất bản hồi tháng 8, 1958. Đoàn Giỏi, một cán
bộ văn nghệ có viết 1 bài mạt sát cụ Phan, trong đó có nói
nhiều đến cuốn "Nắng Chiều" của cụ Phan mà từ
trước tới nay chưa ai biết, vì chưa xuất bản . Cũng vì không thể kiếm được nguyên bản nên chúng tôi
tạm trích bài phê bình của Đoàn Giỏi để độc giả có
thể có một khái niệm về tác phẩm cuối cùng của cụ và
cũng để độc giả thử đoán xem Đoàn Giỏi có chủ tâm đả
kích cụ Phan Khôi không, hay là chỉ mượn cớ chửi bới để
phổ biến một tác phẩm mà từ lâu đảng vẫn dấu kín
trong tủ sắt. Chúng tôi không dám quyết định, chỉ biết
rằng sau khi đăng bài đó, ban biên tập tờ Văn Nghệ phải
tự kiểm thảo và từ ngày ấy thấy vắng tên Đoàn Giỏi trên
mặt báo.
Chúng tôi cũng không dám phê bình cụ Phan Khôi vì cụ là
tiền bốị Những người đã có dịp quen biết với cụ
trong cuộc đời bôn ba của cụ, tất nhiên biết về cụ rõ
hơn chúng tôi .
|